Có những hoạt động cho cảm giác đang học rất mạnh mà tạo ra kết quả rất ít. Chúng nguy hiểm hơn việc không học, vì bạn tiêu hết thời gian mà vẫn tưởng mình đang tiến.
- Cảm giác quen thuộc rất dễ bị nhầm với đã nhớ
- Ba hoạt động cho ảo giác mạnh nhất
- Phép kiểm: bạn có phải sản xuất gì không
- Thay thụ động bằng chủ động mà không cần tăng thời gian
Ba hoạt động cho ảo giác mạnh nhất
Điểm chung của cả ba là bạn ở vị trí người nhận, và não xử lý thông tin ở mức nông. Cảm giác hiểu thì có thật, nhưng hiểu khi có sẵn mọi manh mối khác hẳn với tự tạo ra khi không có gì.
Phép kiểm một câu
Sau mỗi buổi học, tự hỏi mình có phải sản xuất ra thứ gì không: một câu nói ra, một đoạn viết, một câu trả lời tự nhớ ra. Nếu câu trả lời là không thì buổi đó nghiêng về tiếp nhận, và tiếp nhận cần được cân bằng bằng sản xuất chứ không thay được cho nó.
Đổi mà không cần thêm thời gian
Bạn không cần học nhiều hơn, chỉ cần đổi tỷ lệ. Giữ nguyên ba mươi phút nhưng dành mười phút cuối cho việc sản xuất: kể lại, viết lại, tự kiểm tra. Chỉ riêng thay đổi này thường tạo khác biệt lớn hơn nhiều so với việc kéo dài buổi học.
Sai lầm thường gặp
- Tính giờ nghe làm nền vào thời gian học, khiến con số đẹp mà kết quả không đổi
- Đọc lướt danh sách từ rồi tưởng đã thuộc vì thấy quen
- Xem hết khoá học video mà chưa từng tự nói hay tự viết câu nào
Câu hỏi thường gặp
Vậy xem video bài giảng có vô ích không?
Không vô ích, nó giải thích được những thứ khó tự hiểu. Vấn đề là dừng lại ở đó. Xem xong mà không tự làm gì thì kiến thức nằm ở dạng nhận ra, và dạng đó không dùng được khi cần nói.
Làm sao biết mình đang có ảo giác?
Dấu hiệu rõ nhất là bạn cảm thấy đang tiến nhưng khi phải nói hoặc viết thì vẫn như vài tháng trước. Đo bằng số liệu mỗi tháng sẽ phát hiện ra điều này sớm hơn cảm giác rất nhiều.
Tỷ lệ tiếp nhận và sản xuất nên là bao nhiêu?
Khoảng bảy ba ở giai đoạn đầu và tiến dần về sáu bốn khi lên trung cấp. Không có con số tuyệt đối, nhưng nếu phần sản xuất bằng không thì chắc chắn đang lệch.
Học thụ động có bao giờ đúng không?
Có, khi bạn đang mệt và mục tiêu chỉ là giữ liên hệ với ngôn ngữ. Vấn đề chỉ phát sinh khi nó chiếm chỗ của việc học thật mà bạn không nhận ra.